秋至亭上

明代 顧璘
關心唯碧樹,豁目更蒼岑。雨喜蜻蜓出,秋驚蟋蟀吟。 狂歌穿竹響,瘦影照池深。豈好逃城市,喧囂自不禁。
guān xīn wéi shù   huò gèng cāng cén qīng tíng chū   qiū jīng shuài yín
kuáng chuān 穿 zhú xiǎng   shòu yǐng zhào chí shēn hǎo táo chéng shì   xuān xiāo jīn