秋齋

元代 韓奕
林居近冬候,雨晴天已冷。 露蛩啼夕陰,風竹亂窗影。 衰來身自覺,欲寡事斯屏。 偶此山中人,清談坐宵永。
lín jìn dōng hòu   qíng tiān lěng  
qióng yīn   fēng zhú luàn chuāng yǐng  
shuāi lái shēn jué   guǎ shì píng  
ǒu shān zhōng rén   qīng tán zuò xiāo yǒng