秋雨未已客懷不佳夜誦少陵遣興詩至生涯能幾何常在羈旅中三復增感每字賦一詩 其一

宋代 章甫
日月無停輪,歲律今崢嶸。夜長客無睡,打窗秋雨鳴。 早寒逼衾裯,兒女聲咿嚶。令人愧老龐,團欒話平生。
yuè tíng lún   suì jīn zhēng róng zhǎng shuì   chuāng qiū míng    
zǎo hán qīn dāo   ér shēng yīng lìng rén kuì lǎo páng tuán   luán huà píng shēng