秋嶼為田廷相郎中賦

明代 顧清
水心著山自可畫,況是潦盡霜清時。使君於此興不淺,絕境使我心先馳。 蓬萊猶恨弱水遠,浮玉更比金焦奇。星槎何日同汗漫,歸來重賦遊仙詞。
shuǐ xīn zhù shān huà   kuàng shì lǎo jǐn shuāng qīng shí shǐ jūn 使 xīng qiǎn jué   jìng shǐ 使 xīn xiān chí    
péng lái yóu hèn ruò shuǐ yuǎn   gèng jīn jiāo xīng chá tóng hàn màn guī   lái zhòng yóu xiān