秋雨嘆

宋代 陸游
點點滴滴雨到明,淒悽惻惻夢不成。 窗間殘燈暗欲滅,匣中孤劍鏗有聲。 少年讀書忽頭白,一字不試空虛名。 公車自薦心實恥,新豐獨飲人所驚。 太行千仞插雲立,黃流萬里從天傾。 遺民久憤污左衽,孱虜何足煩長纓。 霜風初高鷹隼擊,天河下洗煙塵清。 投筆急裝須快士,令人絕憶獨孤生。
diǎn diǎn dào míng   mèng chéng
chuāng jiān cán dēng àn miè   xiá zhōng jiàn kēng yǒu shēng
shào nián shū tóu bái   shì kōng míng
gōng chē jiàn xīn shí chǐ   xīn fēng yǐn rén suǒ jīng
tài xíng qiān rèn chā yún   huáng liú wàn cóng tiān qīng
mín jiǔ fèn zuǒ rèn   càn fán cháng yīng
shuāng fēng chū gāo yīng sǔn   tiān xià yān chén qīng
tóu zhuāng kuài shì   lìng rén jué shēng