秋雨嘆

宋代 陸游
淙淙雨聲瀉高秋,稻粱浸瀾雨不休。 志士仁人萬行淚,孤臣孽子無窮憂。 一身窮困未暇恤,如此無事理有不?聖言古訓舉不驗,簡編可用汗馬牛?嗚呼有粟吾得食,夜睡何時得安席?我生猶及宣和年,建炎以來身所歷。 高皇一言感天地,盜賊千群掃無跡。 疽囊雖慘固可醫,誰為聖代施鍼石!
cóng cóng shēng xiè gāo qiū   dào liáng jìn lán xiū
zhì shì rén rén wàn xíng lèi   chén niè qióng yōu
shēn qióng kùn wèi xiá   shì yǒu   shèng yán xùn yàn   jiǎn biān yòng hàn niú   yǒu shí   shuì shí ān   shēng yóu xuān nián   jiàn yán lái shēn suǒ
gāo huáng yán gǎn tiān   dào zéi qiān qún sǎo
náng suī cǎn   shuí wèi shèng dài shī zhēn shí