秋雨書感

宋代 陸游
晨起開門雪滿簪,東崗一徑得幽尋。 斷雲殘雨歲華晚,丹實碧花秋意深。 林下已悲身老病,人間猶與俗浮沉。 床頭小瓮今朝熟,又喚鄰翁共淺斟。
chén kai mén xuě mǎn 滿 zān   dōng gǎng jìng yōu xún
duàn yún cán suì huá wǎn   dān shí huā qiū shēn
lín xià bēi shēn lǎo bìng   rén jiān yóu chén
chuáng tóu xiǎo wèng jīn zhāo shú   yòu huàn lín wēng gòng qiǎn zhēn