秋雨篇

宋代 梅堯臣
秋雨一向不解休,連昏接晨終窮秋。 梅生不量仰天問,神官夜夢言語周。 日月是天之兩目,忽然生瞖無藥瘳。 只知淚滴為赤子,赤子豈悞天公憂。 天公哭{上雨下替}{上雨下替},灑涕落九州。 地只不敢安,泥潦已沒頭。 乃因從容詰神官,后稷今在帝所不。 從前后稷知稼穡,曾以筋力親田疇。 曷不告帝且輟泣,九穀正熟容其收。 早時不泣此時泣,憂民欲活反扼喉。 神官發怒髭奮虬,下士小臣安預謀。 恐然驚覺汗交流,樹上已聽呼雌鳩。
qiū xiàng jiě xiū   lián hūn jiē chén zhōng qióng qiū  
méi shēng liàng yǎng tiān wèn   shén guān mèng yán zhōu  
yuè shì tiān zhī liǎng   rán shēng yào chōu  
zhǐ zhī lèi wèi chì   chì tiān gōng yōu  
tiān gōng   { shàng xià   }   { shàng xià   }   luò jiǔ zhōu  
zhǐ gǎn ān   lǎo méi tóu  
nǎi yīn cóng róng shén guān   hòu jīn zài suǒ  
cóng qián hòu zhī jià   céng jīn qīn tián chóu  
gào qiě chuò   jiǔ zhèng shú róng shōu  
zǎo shí shí   yōu mín huó fǎn è hóu  
shén guān fèn qiú   xià shì xiǎo chén ān móu  
kǒng rán jīng jué hàn jiāo liú   shù shàng tīng jiū