秋月四首 其四

明代 釋函可
高樓鍾歇雁聲沉,一葉隨風到客心。卻憶素馨田畔住,美人何處獨披襟。
gāo lóu zhōng xiē yàn shēng chén   suí fēng dào xīn què xīn tián pàn zhù měi   rén chǔ jīn