秋月

明代 于謙
冰輪湧出海東頭,光映珠簾不上鉤。丹桂婆娑微有影,璚樓高爽不勝秋。 空遺靈兔千年藥,不盡姮娥萬古愁。時缺時圓成底事,金樽有酒且相酬。
bīng lún yǒng chū hǎi dōng tóu   guāng yìng zhū lián shàng gōu dān guì suō wēi yǒu yǐng qióng   lóu gāo shuǎng shèng qiū    
kōng líng qiān nián yào   jìn héng é wàn chóu shí quē shí yuán chéng shì jīn   zūn yǒu jiǔ qiě xiāng chóu