秋原

清代 陳恭尹
茫茫衰草色,極望與雲平。三壤今猶賦,高原人未耕。 風蓬如軸轉,夜燒似龍行。且喜東南豁,無山月易生。
máng máng shuāi cǎo   wàng yún píng sān rǎng jīn yóu   gāo yuán rén wèi gēng
fēng péng zhóu zhuǎn   shāo shì lóng xíng qiě dōng nán huō   shān yuè shēng