秋雨

元代 仇遠
杜陵昔日歌秋風,捲去屋上茅三重。 村翁今夜嘆秋雨,衝倒檐前牆數堵。 瓦傾棟撓直見天,寒侵素被不得眠。 相如家徒四壁立,我比相如尤可憐。 錢唐近報融風起,瓦礫塵埃半城市。 霜餐露宿人遑遑,衣食難謀況居止。 呼童向曉收篁蘆,補籬織箔聊枝梧。 雨飄有限行且止,秋陽余暖留桑榆。 嗚呼居得一日且一日,丈夫安能事一室。
líng qiū fēng   juǎn shàng máo sān chóng  
cūn wēng jīn tàn qiū   chōng dào yán qián qiáng shù  
qīng dòng náo zhí jiàn tiān   hán qīn bèi mián  
xiàng jiā   xiàng yóu lián  
qián táng jìn bào róng fēng   chén āi bàn chéng shì  
shuāng cān 宿 rén huáng huáng   shí nán móu kuàng zhǐ  
tóng xiàng xiǎo shōu huáng   zhī liáo zhī  
piāo yǒu xiàn xíng qiě zhǐ   qiū yáng nuǎn liú sāng  
qiě   zhàng ān néng shì shì