秋雨

宋代 蘇轍
禾田已熟畏愁霖,積潦欲乾泥尚深。 一雨一涼秋向晚,似安似病老相侵。 人間有盡皆歸物,世外無生賴有心。 要覔塵埃不到處,一燈相照夜愔愔。
tián shú wèi chóu lín   lǎo qián shàng shēn  
liáng qiū xiàng wǎn   shì ān shì bìng lǎo xiāng qīn  
rén jiān yǒu jìn jiē guī   shì wài shēng lài yǒu xīn  
yào chén āi dào chù   dēng xiāng zhào yīn yīn