秋雨

宋代 陸游
漫道秋來雨,那無一日晴。 只供高枕臥,不放小窗明。 書冊頻開闔,山瓢任濁清。 長年諳世味,不是故逃名。
màn dào qiū lái   qíng
zhǐ gōng gāo zhěn   fàng xiǎo chuāng míng
shū pín kāi   shān piáo rèn zhuó qīng
cháng nián ān shì wèi   shì táo míng