秋意

宋代 劉子翬
又見庭梧一葉飛,物華心事兩差池。 百年未半老相逼,四序平分秋獨悲。 過岸山川雲漠漠,殘燈院落雨絲絲。 客懷料理須杯酒,哭向窮途定自痴。
yòu jiàn tíng fēi   huá xīn shì liǎng chā chí  
bǎi nián wèi bàn lǎo xiāng   píng fēn qiū bēi  
guò àn shān chuān yún   cán dēng yuàn luò  
huái liào bēi jiǔ   xiàng qióng dìng chī