秋意

清代 陳忠平
玄陰積萍末,噴作射眸風。才逼秋陽白,復催霜野紅。 孤洲千笛起,萬里一波通。漫拾飄零葉,試招來去鴻。
xuán yīn píng   pēn zuò shè móu fēng cái qiū yáng bái   cuī shuāng hóng    
zhōu qiān   wàn tōng màn shí piāo líng shì   zhāo lái hóng