秋衣

宋代 楊萬里
晨興換新衣,視身忽潛愕。 腹皮雛百摺,髀肉寬一握。 沉痾兩年余,衰體半標落。 且留宿塵垢,莫遣新澡濯。 未澡體尚肥,既濯肌轉削。 無發已是僧,有骨不如鶴。 明年方八十,似覺九十著。 寡食幸自清,辟榖底須學。 便可作飛仙,御風上雲幕。 如何肥瘠想,猶有秋衣作。
chén xīng huàn xīn   shì shēn qián è  
chú bǎi zhé   ròu kuān  
chén ē liǎng nián   shuāi bàn biāo luò  
qiě liú 宿 chén gòu   qiǎn xīn zǎo zhuó  
wèi zǎo shàng féi   zhuó zhuǎn xuē  
shì sēng   yǒu  
míng nián fāng shí   shì jué jiǔ shí zhù  
guǎ shí xìng qīng   xué  
biàn 便 zuò fēi xiān   fēng shàng yún  
féi xiǎng   yóu yǒu qiū zuò