秋夜坐月水軒同龔散木劉繩之賦

明代 袁宏道
一線露雲棱,微光漾青樹。空翳與庭昏,總被風吹去。 虛欄當水心,是月流連處。頻夜厭清光,衣衫浣花露。 世間濃冶物,到眼即成故。無地不追隨,只似如今遇。 空階攲瘦石,寒影清而怒。試問月中妃,雞皮凡幾度。 拋卻射烏兒,億載牧寒兔。
xiàn yún léng   wēi guāng yàng qīng shù kōng tíng hūn zǒng   bèi fēng chuī    
lán dāng shuǐ xīn   shì yuè liú lián chù pín yàn qīng guāng   shān huàn huā    
shì jiān nóng   dào yǎn chéng zhuī suí zhǐ   jīn    
kōng jiē shòu shí   hán yǐng qīng ér shì wèn yuè zhōng fēi   fán    
pāo què shè ér   zǎi hán