秋夜長

宋代 曹勛
秋夜長,秋夜長, 風高月落飛清霜。征鴻蕭蕭度湘水, 草木露冷蒹葭黃。鐵衣老將尚橫槊, 胡兒甲馬爭騰驤。閨中思婦燼銀燭, 耿耿念遠傷肺腸。壯士悲歌扣商角, 通夕無寐空淒涼。況是愁人怨遙夜, 安得日出升扶桑。
qiū zhǎng   qiū zhǎng  
fēng gāo yuè luò fēi qīng shuāng zhēng hóng xiāo xiāo xiāng shuǐ    
cǎo lěng jiān jiā huáng tiě lǎo jiàng shàng héng shuò    
ér jiǎ zhēng téng xiāng guī zhōng jìn yín zhú    
gěng gěng niàn yuǎn shāng fèi cháng zhuàng shì bēi kòu shāng jiǎo    
tōng mèi kōng liáng kuàng shì chóu rén yuàn yáo    
ān chū shēng sāng