秋夜有感

宋代 陸游
候蟲何唧唧,歲晚聲出壁,不惟嬾婦驚,感此白頭客。 壯年事征戍,萬里不得息,揚颿凌秋濤,策馬赴山驛。 日照蛟鼉涎,雪印豺虎跡,誰知七尺軀,幸脫九死厄。 前年補畿郡,入對瞻玉色,報恩無死所,再拜衰淚滴。 即今故山歸,愈嘆老境逼。 不眠中夜起,仰視星曆歷。 中原何時定?銅駝臥荊棘。 滅胡恨無人,有復不易識。
hòu chóng   suì wǎn shēng chū   wéi lǎn jīng   gǎn bái tóu  
zhuàng nián shì zhēng shù   wàn   yáng fān líng qiū tāo   shān  
zhào jiāo tuó xián   xuě yìn chái   shéi zhī chǐ   xìng tuō jiǔ è  
qián nián jùn   duì zhān   bào ēn suǒ   zài bài shuāi lèi  
jīn shān guī   tàn lǎo jìng  
mián zhōng   yǎng shì xīng  
zhōng yuán shí dìng   tóng tuó jīng  
miè hèn rén   yǒu shí