秋夜吟

唐代 貫休
如愚復愛詩,木落即眠遲。思苦香消盡,更深筆尚隨。 飢童舂赤黍,繁露灑烏椑。看卻龍鍾也,歸山是底時。
ài shī   luò mián chí xiāng xiāo jìn   gēng shēn shàng suí
tóng chōng chì shǔ   fán bēi kàn què lóng zhōng   guī shān shì shí