秋夜聽雨奉懷子厚

宋代 朱熹
悄悄窗戶暗,青燈讀殘書。忽聽疏雨落,稍知涼氣初。 披襟聊自適,掩卷方躊躇。亦念同懷人,悵望心煩紆。 鳴琴愛靜夜,樂道今閒居。岑岑空山中,此夕知焉如。
qiāo qiāo chuāng hu àn   qīng dēng cán shū tīng shū luò   shāo zhī liáng chū
jīn liáo shì   yǎn juàn fāng chóu chú niàn tóng huái rén   chàng wàng xīn fán
míng qín ài jìng   dào jīn xián cén cén kōng shān zhōng   zhī yān