秋夜聽嚴紳巴童唱竹枝歌

唐代 劉商
巴人遠從荊山客,回首荊山楚雲隔。思歸夜唱竹枝歌, 庭槐葉落秋風多。曲中歷歷敘鄉土,鄉思綿綿楚詞古。 身騎吳牛不畏虎,手提蓑笠欺風雨。猿啼日暮江岸邊, 綠蕪連山水連天。來時十三今十五,一成新衣已再補。 鴻雁南飛報鄰伍,在家歡樂辭家苦。天晴露白鐘漏遲, 淚痕滿面看竹枝。曲終寒竹風裊裊,西方落日東方曉。
rén yuǎn cóng jīng shān   huí shǒu jīng shān chǔ yún guī chàng zhú zhī  
tíng huái luò qiū fēng duō zhōng xiāng   xiāng mián 綿 mián 綿 chǔ
shēn niú wèi   shǒu suō fēng yuán jiāng àn biān  
lián shān shuǐ lián tiān lái shí shí sān jīn shí   chéng xīn zài
hóng yàn nán fēi bào lín   zài jiā huān jiā tiān qíng lòu bái zhōng lòu chí  
lèi hén mǎn 滿 miàn kàn zhú zhī zhōng hán zhú fēng niǎo niǎo   西 fāng luò dōng fāng xiǎo