秋夜嘆

宋代 朱熹
秋風淅瀝鳴清商,秋草未死啼寒螿。幽人幽人起晤嘆,仰視河漢天中央。 河漢西流去不息,人生辛苦何終極。蒼山萬疊雲氣深,去鍊形魂生羽翼。
qiū fēng míng qīng shāng   qiū cǎo wèi hán jiāng yōu rén yōu rén tàn yǎng   shì hàn tiān zhōng yāng    
hàn 西 liú   rén shēng xīn zhōng cāng shān wàn dié yún shēn   liàn xíng hún shēng