秋夜思

隋代 王誼
北風淒淒寒雁飛,明月皎皎穿羅帷。 空閨思婦不能寐,起望明月臨清池。 清池隱映高台側,月明正照交河北。 錦帳連營夢不同,同心百結空相憶。 相憶相思春復秋,月明應在望鄉樓。 妾心便是交河水,日夜隨君向北流。
běi fēng hán yàn fēi   míng yuè jiǎo jiǎo chuān 穿 luó wéi  
kōng guī néng mèi   wàng míng yuè lín qīng chí  
qīng chí yǐn yìng gāo tái   yuè míng zhèng zhào jiāo běi  
jǐn zhàng lián yíng mèng tóng   tóng xīn bǎi jié kōng xiāng  
xiāng xiāng chūn qiū   yuè míng yīng zài wàng xiāng lóu  
qiè xīn biàn 便 shì jiāo shuǐ   suí jūn xiàng běi liú