秋夜 其一

清代 博爾都
閉戶無塵慮,倖免事干謁。賦性實魯鈍,壯心竟消歇。 天際來冥鴻,飛鳴度城闕。聲響一何哀,依依清人骨。 顧我東籬菊,露重香不發。獨坐抱玉琴,披氅待寒月。
chén   xìng miǎn shì gān xìng shí dùn   zhuàng xīn jìng xiāo xiē
tiān lái míng hóng   fēi míng chéng què shēng xiǎng āi   qīng rén
dōng   zhòng xiāng zuò bào qín   chǎng dài hán yuè