秋夜懷彥博審知

宋代 趙蕃
山深月吐遲,亭亭夜向殘。 露氣挾與俱,侵窗迫人寒。 團扇甫罷去,布衾已覺單。 儻無寒暑期,何以雕我顏。 人生七十稀,俯仰半已闌。 隱顯兩無得,永懷那自安。 不能躬灌園,而顧學彈冠。 不思行所易,而獨務所難。 王徐兩玉人,結髮棲儒冠。 徐詩壯城壘,王筆長波瀾。 出從舉子游,隋珠供雀彈。 得失何足道,如博資眾觀。 念欲與子談,袞袞非一端。 符移苦見催,行色不少寬。 十年山林靜,一朝塵土干。 足雖未出門,歸興已浩然。 溪頭楓變赤,籬下菊且斑。 客居豈無酒,遲子一跨鞍。
shān shēn yuè chí   tíng tíng xiàng cán  
xié   qīn chuāng rén hán  
tuán shàn   qīn jué dān  
tǎng hán shǔ   diāo yán  
rén shēng shí   yǎng bàn lán  
yǐn xiǎn liǎng de   yǒng huái ān  
néng gōng guàn yuán   ér xué tán guān  
xíng suǒ   ér suǒ nán  
wáng liǎng rén   jié guān  
shī zhuàng chéng lěi   wáng cháng lán  
chū cóng yóu   suí zhū gōng què dàn  
shī dào   zhòng guān  
niàn zi tán   gǔn gǔn fēi duān  
jiàn cuī   xíng shǎo kuān  
shí nián shān lín jìng   zhāo chén gàn  
suī wèi chū mén   guī xīng hào rán  
tóu fēng biàn chì   xià qiě bān  
jiǔ   chí zi kuà ān