秋夜古風

宋代 晁補之
瑤池始波縣圃風,鄧林飛葉雲攪空。 人間櫟社幾黃落,曉窗洗黛悲青銅。 常嗟彭祖悔杖晚,不見王母桃花紅。 安知帝怒削龍伯,輿嶠已沒歸墟中。 楚人方復感時節,申旦不寐同秋蟲。 虛堂氣入枕簟肅,熟寐不復聞嗈嗈。 大言身塞不得仰,了語無異鴻毛烘。 天如旋磨人蟻卻,更千萬日勞何功。 漢南種柳人笑爾,江潭悽愴雕形容。 小樓遐觀午夜闃,涼月不盡山無窮。 一身逆旅過萬物,千古昨夢如驚蓬。 胡床收慮蹔一息,杲杲已上扶桑東。
yáo chí shǐ xiàn fēng   dèng lín fēi yún jiǎo kōng
rén jiān shè huáng luò   xiǎo chuāng dài bēi qīng tóng
cháng jiē péng huǐ zhàng wǎn   jiàn wáng táo huā hóng
ān zhī xuē lóng   輿 jiào méi guī zhōng
chǔ rén fāng gǎn shí jié   shēn dàn mèi tóng qiū chóng
táng zhěn diàn   shú mèi wén yōng yōng
yán shēn sāi yǎng   le hóng máo hōng
tiān xuán rén què   gèng qiān wàn láo gōng
hàn nán zhǒng liǔ rén xiào ěr   jiāng tán chuàng diāo xíng róng
xiǎo lóu xiá guān   liáng yuè jìn shān qióng
shēn guò wàn   qiān zuó mèng jīng péng
chuáng shōu zàn   gǎo gǎo shàng sāng dōng