秋夜歌

宋代 陸游
書生白首無處著,病臥空齋夜蕭索。 茶鐺颼颼候湯熟,燈檠簌簌看燼落。 山童喚起已復倒,顧影自笑如孤鶴。 人言富貴墮駭機,一生窮愁正不惡。 架上故裘破見肘,床頭殘酒傾到腳。 問君何以鏖霜風,悠然臥聽山城角。
shū shēng bái shǒu chǔ zhù   bìng kōng zhāi xiāo suǒ  
chá chēng sōu sōu hòu tāng shú   dēng qíng kàn jìn luò  
shān tóng huàn dào   yǐng xiào  
rén yán guì duò hài   shēng qióng chóu zhèng è  
jià shàng qiú jiàn zhǒu   chuáng tóu cán jiǔ qīng dào jiǎo  
wèn jūn áo shuāng fēng   yōu rán tīng shān chéng jiǎo