秋夜感遇十首以孤村一犬吠殘月幾人行為韻

宋代 陸游
頒歷如昨日,俯仰芳歲殘。 蜩蚻方鳴秋,碪杵已戒寒。 書生賦予薄,何適不艱難。 粱肉固所美,食淡心始安。
bān zuó   yǎng fāng suì cán
tiáo zhá fāng míng qiū   zhēn chǔ jiè hán
shū shēng báo   shì jiān nán
liáng ròu suǒ měi   shí dàn xīn shǐ ān