秋夜感懷

宋代 梅堯臣
風葉相追逐,庭響如人行。 獨宿不成寐,起坐心屏營。 哀哉齊體人,魂氣今何征。 曾不若隕籜,繞樹猶有聲。 涕淚不能止,月落雞號鳴。
fēng xiāng zhuī zhú   tíng xiǎng rén xíng  
宿 chéng mèi   zuò xīn bīng yíng  
āi zāi rén   hún jīn zhēng  
céng ruò yǔn tuò   rào shù yóu yǒu shēng  
lèi néng zhǐ   yuè luò hào míng