秋夜獨酌

宋代 陸游
壯志隨年減,羈愁與夜長。 月高寒暉淡,花坼露叢香。 仕畏讒銷骨,歸判酒腐腸。 青燈寫孤影,相勸盡余觴。
zhuàng zhì suí nián jiǎn   chóu zhǎng  
yuè gāo hán huī dàn   huā chè cóng xiāng  
shì wèi chán xiāo   guī pàn jiǔ cháng  
qīng dēng xiě yǐng   xiāng quàn jǐn shāng