秋夜讀書

宋代 陸游
門前客三千,帳下兵十萬,人生可意事,隨手風雨散。 不如一編書,相伴過昏旦,豈惟洗貧病,亦足捍患難。 老夫垂八十,岩電尚爛爛,孤燈對細字,堅坐常夜半。 吾兒幸能繼,書亦未殘斷,安知不遭時,清廟薦玉瓚;不然老空山,亦足化里閈。 我死斯言存,觀者有追嘆。
mén qián sān qiān   zhàng xià bīng shí wàn   rén shēng shì   suí shǒu fēng sàn
biān shū   xiāng bàn guò hūn dàn   wéi pín bìng   hàn huàn nàn
lǎo chuí shí   yán diàn shàng làn làn   dēng duì   jiān zuò cháng bàn
ér xìng néng   shū wèi cán duàn   ān zhī zāo shí   qīng miào jiàn zàn   rán lǎo kōng shān   huà hàn
yán cún   guān zhě yǒu zhuī tàn