秋夜

宋代 高翥
小屏相對兩眉攢,長夜迢迢不肯殘。 鼠向鐙前窺坐臥,人從夢裹說悲歡。 故山無計行秋晚,客路從誰守歲寒。 留得濁醪相慰藉,酒腸猶喜十分寬。
xiǎo píng xiāng duì liǎng méi zǎn   cháng tiáo tiáo kěn cán  
shǔ xiàng dèng qián kuī zuò   rén cóng mèng guǒ shuō bēi huān  
shān xíng qiū wǎn   cóng shuí shǒu suì hán  
liú zhuó láo xiāng wèi jiè   jiǔ cháng yóu shí fēn kuān