秋夜

宋代 陸游
老覺人間歲月遒,愔愔窗戶一燈幽。 讀書已廢虛長夜,護塞無共負盛秋。 病齒何堪食粱肉,殘軀惟念製衣裘。 重陽臥看登高侶,滿把茱萸只自愁。
lǎo jué rén jiān suì yuè qiú   yīn yīn chuāng hu dēng yōu  
shū fèi cháng   sāi gòng shèng qiū  
bìng chǐ kān shí liáng ròu   cán wéi niàn zhì qiú  
chóng yáng kàn dēng gāo   mǎn 滿 zhū zhī chóu