秋夜

宋代 陸游
老病龍鐘不入城,濁醪粗飯餞餘生。未霜村舍秋先冷,無月江天夜自明。 出塞雖慚平賊手,下帷聊喜讀書聲。山童睡熟青燈暗,自撥殘爐候藥鐺。
lǎo bìng lóng zhōng chéng   zhuó láo fàn jiàn shēng wèi shuāng cūn shè qiū xiān lěng   yuè jiāng tiān míng    
chū sài suī cán píng zéi shǒu   xià wéi liáo shū shēng shān tóng shuì shú qīng dēng àn   cán hòu yào dāng