秋夜

明代 顧祿
一寒一暑相推移,四序平分秋最悲。山川蕭條草木萎,金風淅瀝吹羅帷。 夜何長兮晝何促,欲眠不眠嘆幽獨。樓上寒更聲斷續,飛蛾翩翩繞殘燭。
hán shǔ xiāng tuī   píng fēn qiū zuì bēi shān chuān xiāo tiáo cǎo wēi   jīn fēng chuī luó wéi
zhǎng zhòu   mián mián tàn yōu lóu shàng hán gēng shēng duàn   fēi é piān piān rào cán zhú