秋夜

宋代 蘇舜欽
新秋積雨後,夜聞蚯蚓聲。似爭絡緯繁,不讓蟋蟀清。 嗟爾微陋物,身與土壤並。藐然本無心,天時使之鳴。 空庭雜槁木,亦能感人情。老蛟蟄污泥,寂默不自驚。 一旦走霹靂,飛雨洗八紘。幽蟠孰可聞,自有濟物誠。 歲若弗大旱,此志豈妄行。
xīn qiū hòu   wén qiū yǐn shēng shì zhēng luò wěi fán   ràng shuài qīng
jiē ěr wēi lòu   shēn rǎng bìng miǎo rán běn xīn   tiān shí shǐ 使 zhī míng
kōng tíng gǎo   néng gǎn rén qíng lǎo jiāo zhé   jīng
dàn zǒu   fēi hóng yōu pán shú wén   yǒu chéng
suì ruò hàn   zhì wàng xíng