秋鴈

宋代 梅堯臣
秋鴈多夜飛,前群後孤來。 儔合鳴自得,只去音已哀。 哀音能感人,腸酸非食梅。 共將形影對,安得不早衰。
qiū yàn duō fēi   qián qún hòu lái  
chóu míng   zhǐ yīn āi  
āi yīn néng gǎn rén   cháng suān fēi shí méi  
gòng jiāng xíng yǐng duì   ān zǎo shuāi