秋雪

宋代 劉敞
剝候凋群陽,幽陰肆騰湧。清霜飛雲初,大雪吁不凶。 繽紛舞鴻鵠,細碎翻蠛蠓。北風故相資,凍雨仍更縱。 泥塗絕行道,珠璧棄郊壟。峨峨九重高,兀兀雙玉聳。 寒光坐輝映,凜氣彌沖擁。壯士歌慷慨,儒生議刑寵。 長年昔未逢,噤語空多悚。皇天無私尤,德惠答虔鞏。 豈伊傷時和,蓋亦遵順動。況茲秋方高,民麥皆在隴。 龍蛇蟄既坯,鳥獸毛亦氄。農夫樂休役,天子寬垂拱。 信此豐年祥,爾曹何必恐。
hòu diāo qún yáng   yōu yīn téng yǒng qīng shuāng fēi yún chū   xuě xiōng    
bīn fēn hóng   suì fān miè měng běi fēng xiāng dòng   réng gèng zòng    
jué háng dào   zhū jiāo lǒng é é jiǔ zhòng gāo   shuāng sǒng    
hán guāng zuò huī yìng   lǐn chōng yōng zhuàng shì kāng kǎi   shēng xíng chǒng    
cháng nián wèi féng   jìn kōng duō sǒng huáng tiān yóu   huì qián gǒng    
shāng shí   gài zūn shùn dòng kuàng qiū fāng gāo mín   mài jiē zài lǒng    
lóng shé zhé   niǎo shòu máo rǒng nóng xiū tiān   kuān chuí gǒng    
xìn fēng nián xiáng   ěr cáo kǒng