秋萱

宋代 許及之
說著宜男已可羞,移栽老圃且忘憂。傳為麝種生來別,喚作鹿蔥元是愁。 幸脫炎威才過夏,何緣冷落尚宜秋。國香天且難拘管,過眼空花一笑休。
shuō zhù nán xiū   zāi lǎo qiě wàng yōu chuán wèi shè zhǒng shēng lái bié huàn   zuò cōng 鹿 yuán shì chóu    
xìng tuō yán wēi cái guò xià   yuán lěng luò shàng qiū guó xiāng tiān qiě nán guǎn guò   yǎn kōng huā xiào xiū