秋興家山之詠

宋代 韓淲
塵埃困小官,忍窮未為長。勿苦問窮達,當與貧相忘。 幽棲吳山底,偶占大隱坊。晨興到藥局,夜坐唯書房。 俯仰亦已安,恍然如山莊。巷僻遠市語,窗明搖燈光。 不覺西風起,雁飛草木黃。澗下有敝廬,懷哉付飢腸。
chén āi kùn xiǎo guān   rěn qióng wèi wèi zhǎng wèn qióng dāng   pín xiàng wàng    
yōu shān   ǒu zhàn yǐn fāng chén xīng dào yào   zuò wéi shū fáng    
yǎng ān   huǎng rán shān zhuāng xiàng yuǎn shì chuāng   míng yáo dēng guāng    
jué 西 fēng   yàn fēi cǎo huáng jiàn xià yǒu huái   zāi cháng