秋興

宋代 陸游
流光冉冉迫崦嵫,常抱秋風宋玉悲。 才盡已無楓落句,身存又見雁來時。 自憐閉戶龐眉叟,初對還家大耳兒。 一盞青燈照寒影,不妨細舉別來詩。
liú guāng rǎn rǎn yān   cháng bào qiū fēng sòng bēi
cái jìn fēng luò   shēn cún yòu jiàn yàn lái shí
lián páng méi sǒu   chū duì huán jiā ěr ér
zhǎn qīng dēng zhào hán yǐng   fáng bié lái shī