秋夕懷友
樓高不敢眺,愁思滿滄洲。
有夢隔千里,無書過一秋。
晴風吹野樹,落日照寒流。
客里添蕭索,何時得共游。
lóu
樓
gāo
高
bù
不
gǎn
敢
tiào
眺
,
chóu
愁
sī
思
mǎn
滿
cāng
滄
zhōu
洲
。
yǒu
有
mèng
夢
gé
隔
qiān
千
lǐ
里
,
wú
無
shū
書
guò
過
yī
一
qiū
秋
。
qíng
晴
fēng
風
chuī
吹
yě
野
shù
樹
,
luò
落
rì
日
zhào
照
hán
寒
liú
流
。
kè
客
lǐ
里
tiān
添
xiāo
蕭
suǒ
索
,
hé
何
shí
時
dé
得
gòng
共
yóu
游
。