秋夕懷曹毅之
百卉飄零盡,孤鴻何處歸。高樓橫暮笛,萬戶搗寒衣。
南國江湖遠,佳人尺素稀。獨愁誰與晤,明月鑒重幃。
bǎi
百
huì
卉
piāo
飄
líng
零
jǐn
盡
,
gū
孤
hóng
鴻
hé
何
chǔ
處
guī
歸
gāo
。
lóu
高
héng
樓
mù
橫
dí
暮
wàn
笛
,
hù
萬
dǎo
戶
hán
搗
yī
寒
衣
。
nán
南
guó
國
jiāng
江
hú
湖
yuǎn
遠
,
jiā
佳
rén
人
chǐ
尺
sù
素
xī
稀
dú
。
chóu
獨
shuí
愁
yǔ
誰
wù
與
míng
晤
,
yuè
明
jiàn
月
zhòng
鑒
wéi
重
幃
。