秋夕不能佳眠

宋代 范成大
晝坐既催頹,夜臥亦展轉。檢校百骸間,無一得安穩。 四大元假合,解散會歸盡。何煩造化兒,前期苦相窘。 咄咄方書空,忽發一笑囅。都緣有我相,浪把此身認。 於中有安否,隨即生喜慍。蟬聲耳根響,蠅趐目中暈。 無明遍大千,祇自植愁本。化兒安在哉,作詩謝不敏。
zhòu zuò cuī tuí   zhǎn zhuǎn jiǎn jiào bǎi hái jiān   de ān wěn
yuán jiǎ   jiě sàn huì guī jìn fán zào huà ér   qián xiāng jiǒng
duō duō fāng shū kōng   xiào chǎn dōu yuán yǒu xiāng   làng shēn rèn
zhōng yǒu ān fǒu   suí shēng yùn chán shēng ěr gēn xiǎng   yíng xuè zhōng yūn
míng biàn qiān   zhí chóu běn huà ér ān zài zāi   zuò shī xiè mǐn