秋曉倚闌

宋代 陸游
雲罅纖纖玉一鉤,小庭風露更清柔。 老來朋舊凋零盡,獨倚闌干特地愁。
yún xià xiān xiān gōu   xiǎo tíng fēng gèng qīng róu  
lǎo lái péng jiù diāo líng jǐn   lán gān chóu