秋宵辭

宋代 白玉蟾
眇哉青松梢,高高九千尺。 兩班森道傍,暮起淒黯色。 嗟彼昂藏姿,山林端可惜。 浩然呼西風,夜深鳴蕭瑟。 此意偶相似,嘆息復嘆息。
miǎo zāi qīng sōng shāo   gāo gāo jiǔ qiān chǐ
liǎng bān sēn dào bàng   àn
jiē áng cáng 姿   shān lín duān
hào rán 西 fēng   shēn míng xiāo
ǒu xiāng   tàn tàn