秋宵辭

宋代 白玉蟾
仰觀銀河月,千林散寒光。 佳人今何之,遠在天一方。 秋聲酸我鼻,秋色斷我腸。 夜深倚西風,清淚如雨滂。 世有千里馬,可憐無王良。
yǎng guān yín yuè   qiān lín sàn hán guāng  
jiā rén jīn zhī   yuǎn zài tiān fāng  
qiū shēng suān   qiū duàn cháng  
shēn 西 fēng   qīng lèi pāng  
shì yǒu qiān   lián wáng liáng