秋曉

宋代 李廌
秋色已飄零,淒淒曉更清。 蕪城宿殘靄,雲日遞微明。 瓦冷寒霜色,庭空槁葉聲。 悲歡更盈耳,簫鼓和鐃鉦。
qiū piāo líng   xiǎo gèng qīng
chéng 宿 cán ǎi   yún wēi míng
lěng hán shuāng   tíng kōng gǎo shēng
bēi huān gèng yíng ěr   xiāo náo zhēng